Phía trước ồn ào náo loạn như cái chợ, đến gần thì thấy cảnh
mấy thanh niên trai tráng đang cố gắng đôi co với nhóm người chặn đường. Còn phụ nữ, người già và trẻ em không có sức mạnh trong đám người sống
sót này thì sợ hãi rụt rè đứng bên cạnh, giận mà không dám nói gì.
Trong nhóm người chặn đường thu phí có dị năng giả. Hắn dựng lên một bức
tường đất cao nửa người giữa đường, chỉ chừa lại khoảng trống đủ cho một xe đi qua, mấy tên vẻ ngoài lưu manh đứng chắn trước làn xe.
Ven đường có trạm xăng bỏ hoang, mấy gã ngồi ở đó. Trong số ấy có một tên
vóc người cường tráng được bao quanh, đang từ từ uống đồ uống, chắc là
kẻ cầm đầu.
“Bọn mày muốn đi qua cũng được, để lại lộ phí.” Một tên mái tóc nửa dưới vàng nửa trên đen hất hàm nói, giọng điệu hơi
lưu manh, nhìn là biết trước tận thế là một thiếu niên bất lương, “Đồ ăn và tinh hạch, bọn mày xem mà lo liệu. Chắc bọn mày cũng biết, sau
tận thế rất nhiều quốc lộ bị phá hỏng, đoạn đường này do bọn tao dọn
dẹp, phải đưa chút phí vất vả chứ?”
“Các anh nói gì kỳ thế, đường này là quân đội sai người dọn dẹp, liên quan gì đến các anh?” Một người đàn ông để húi cua tức giận nói, anh ta dẫn đầu nhóm giằng co.
“Đúng vậy, trong radio nói rõ ràng, từ lúc biến thành các người thanh lý?” Mọi người ào ào phụ họa.
“Là quân đội dọn dẹp, nhưng cho mấy người chúng tao bảo vệ đoạn quốc lộ
này, còn đặc biệt quét sạch đám zombie trên đường, không có công lao
cũng có khổ lao chứ?” Thiếu niên bất lương tóc hai màu vẫn giữ giọng điệu đùa giỡn.
Nghe thế, những người kia oán than ngập trời, nhưng ngoài người đàn ông để
húi cua, những người còn lại có chút sợ hãi thực lực đám người kia, song cũng không muốn giao nộp đồ ăn và tinh hạch, mà chẳng ai dũng cảm đứng
ra. Đa phần ở đây là người bình thường, vốn dĩ bọn họ đã không đủ ăn,
lấy đâu ra đồ thừa? Hơn nữa nếu có zombie họ chỉ dám trốn, làm sao thu
thập được tinh hạch? Nghe đoạn đầu, hai người đã đoán ra nội tình. Rõ ràng đám người kia kiếm lợi ở đây, chọn thời gian gần
hoàng hôn, đợi quân đội ra khỏi thành phố và dị năng giả đều quay về căn cứ, chúng bố trí tường đất cản đường người qua lại thu ít phí ‘đường
bộ’. Chúng nhắm vào đối tượng là dị năng giả đơn độc yếu thế và người
thường, tuy đồ ăn thu gom được ít, nhưng muỗi dù nhỏ cũng là thịt.
Tiếp tục nghe thiếu niên bất lương luôn miệng nói zombie gần đó do bọn chúng đuổi đi, con đường này do bọn chúng giữ gìn vân vân, Lâu Linh cau mày,
thấy bọn chúng thật đáng đánh đòn, rõ ràng là kiếm lợi. Quân đội bắt
buộc phải đi qua con đường này mỗi ngày, zombie trên đường do quân nhân
quét sạch, liên quan quái gì với đám người đó?
“Trời sắp tối, zombie sẽ đến rất nhanh, bọn mày thật sự không muốn đi qua hả? Chỉ cần bọn mày nộp lộ phí, cho dù zombie đến, có chúng tao giúp đỡ
thanh lý zombie, tuyệt đối an toàn…”
Đương lúc thiếu niên bất lương lải nhải giải thích thì đột nhiên một tiếng thét chói tai vang lên: “Zombie đến!!”
Đoàn người lập tức toán loạn, thậm chí có người căn bản không để ý tới dị
năng giả chặn đường, tùy tay cầm vũ khí lên trực tiếp chọc thủng vòng
vây của mấy kẻ chặn đường, hấp tấp lái xe vọt qua, không có xe thì cuống cuồng chạy về phía trước.
Mà lúc này, bóng dáng tang thi đang chạy về phía này, trong không khí bay tới mùi hôi thối.
Thực sự thấy zombie xuất hiện, nguyên bản nói chắc như đinh đóng cột “Cho dù zombie đến, có chúng tao hỗ trợ ngăn cản, tuyệt đối an toàn!” giờ đây thiếu niên bất lương hoảng sợ, đánh rơi con dao cầm trong tay, xoay người bỏ chạy.
Kẻ cầm đầu ở trạm xăng đứng phắt dậy, thấy có khoảng trăm con zombie xuất
hiện, trong khi nơi này có mười người, thực chất chỉ có hai dị năng giả, không đáng để mạo hiểm, hắn quyết đoán bỏ chạy, coi lời lúc trước nói
như rắm thúi, còn chạy nhanh hơn những người bình thường.
Lâu Linh nhíu mày, không bỏ chạy như những người khác, xem người sống sót
bình thường cố gắng sử dụng hai chân không chạy bao xa, cô lấy từ ba lô hạt mầm cây thanh sắt, bắn nó đi. Cây thanh sắt nhanh chóng sinh trưởng giữa không trung, sau khi dài hơn hai mươi mét thì dừng lại. Lâu Linh
không dám sử dụng hết dị năng như thường ngày, bởi vậy cô bảo tồn thực
lực, chỉ thúc đẩy hai mươi mét, giữ lại một phần năm dị năng.
Đến khi cây thanh sắt giương nanh múa vuốt ngăn cản nhóm zombie đằng trước
thì Lâu Linh cũng cầm kiếm đứng cảnh giới. Ngoài cô, còn một người không bỏ đi, đó là anh chàng tóc húi cua ban nãy lý luận với lưu manh.
Khi Lâu Linh chuẩn bị sẵn sàng trận địa đón kẻ địch, Lâu Điện chậm rãi cất
một viên tinh hạch zombie cấp ba màu băng lam vào không gian, sau khi
tinh hạch biến mất, động tác đám quái vật chạy như điên tới đây hơi chậm lại, nhưng chúng tiếp tục nhào tới, ở nơi này có rất nhiều thịt tươi
hấp dẫn chúng.
Nét mặt Lâu Điện ôn hòa, dường như
người vừa nãy dùng tinh hạch zombie cấp ba ‘câu’ lũ zombie không phải là anh, vô cùng dịu dàng nhìn cô gái oai hùng tay nắm chặt kiếm đứng bên
cạnh. Trong ánh chiều tà, một bên sườn mặt cô nghiêm túc lại mềm mại như nước, trơn bóng không tỳ vết, hút chặt tầm mắt anh, khiến tim anh đập
thình thịch. Thật sự rất rất muốn giam cầm cô bên cạnh mình cả đời, làm
cho trong mắt lẫn trong lòng cô chỉ có anh, mà không phải xem đám quái
vật xấu xí.
Rõ ràng từ một bé gái trông như con trai
năm xưa, càng lớn càng xinh đẹp đáng yêu, khi cô mím môi mỉm cười thì
đôi mắt cong cong như vầng trăng, mềm mại tựa mưa khói Giang Nam, song
cũng là con người cực kì chăm chỉ. Anh càng ngày càng thích cô, thích
đến nỗi muốn bẻ gẫy đôi cánh giúp cô bay lượn, nhốt cô vào thế giới anh
dựng nên vì cô, ở đó chỉ có hai người.
Thế nhưng,
anh càng thích ngắm bóng hình cô vui vẻ chạy nhảy ở thế giới dơ bẩn này, cô nở nụ cười tuyệt đẹp dưới vòm trời xám xịt, chẳng lúc nào cô không
kiên trì, trong nhu có cương, ánh mắt cô như tỏa ánh sáng hấp dẫn mọi
người…
“Anh, zombie đến, đừng ngẩn người!”
Lâu Linh nguýt anh một cái, giờ là lúc nào, sao anh nhìn chằm chằm cô rồi đờ ra thế?
Lâu Điện bật cười, ôn ôn hòa hòa nói: “Anh thấy rồi.”
Đồng dạng ở lại chiến đấu, anh chàng tóc húi cua —— Dương Dịch nghe đoạn đối thoại giữa hai người, không nhịn được tranh thủ liếc họ. Đến khi thấy
diện mạo hai người, anh ta sững sờ, thấy cả hai không giống anh em.
Cô em gái có khuôn mặt rất thanh tú, ưa nhìn, nếu là trước tận thế chỉ
mờ nhạt trong biển người. Nhưng sau tận thế một cô gái sạch sẽ như thế
được xem là tiểu mĩ nhân, làm cho người ta không nhịn được nhìn thêm vài lần. Còn người anh trai nho nhã dịu dàng, đến giọng nói cũng tạo cho
người ta cảm giác sạch sẽ nhu hòa, thuộc túyp đàn ông tốt dịu dàng.
Song, hai anh em cho chung một đặc điểm, vẻ ngoài quá mức sạch sẽ, dù
khí thế trên người không giống cường giả, lại khiến anh cảm giác họ
không đơn giản…
Nghĩ thế, Dương Dịch có ấn tượng tốt
với hai người. Không phải ai cũng có thể vì người xa lạ mà ở lại chặn lũ zombie, tranh thủ cơ hội bỏ chạy cho họ.
Có điều là Dương Dịch hiểu nhầm rồi. Vì khi zombie đến gần, cô em gái đã đón đầu chúng, miệng kêu lên: “Lũ quái vật này dến quá nhanh, thật kỳ lạ, phiền toái, thịt sạch chúng!”
“…”
Lâu Linh nói giết hết tất cả chính là đã cân nhắc tới sức chiến đấu của hai người. Ở đây toàn zombie cấp một, cấp hai, với thực lực của cô và Lâu
Điện năng lực, có thể giết hết. Hơn nữa, bên cạnh có gốc cây biến dị
cuốn lấy zombie, chế tạo phiền toái nhất định cho chúng theo hướng có
lợi cho hai người chiến đấu.
Vì thế tình hình như
sau: Cây thanh sắt cuốn lấy thân thể tang thi, Lâu Linh bước lên, một
kiếm trực tiếp chặt bay đầu, sau đó tiếp tục tìm mục tiêu kế tiếp.
Bên này Lâu Điện không cần dây biến dị hỗ trợ, không thèm sử dụng dị năng
mà kiếm trong tay anh, với tốc độ cực cao chém ra mấy đường kiếm loang
loáng, đầu vài con zombie tới gần anh đã bay lên cao.
Nguyên bản tưởng rằng sẽ có một trận chiến đấu ác liệt, Dương Dịch kinh ngạc
đến ngây người, trong tay cầm ống tuýp, cứ thế đứng sững tại chỗ, anh
chẳng có cơ hội ra tay. Hai anh em trong mắt anh ta nhìn thì vóc dáng
cao gầy, như đi giữa chốn không người, rất thích chém đầu zombie, sạch
sẽ lưu loát, đơn giản như chém dưa hấu.
Rất nhanh, thanh lý xong đám quái vật, không để sót một con đuổi theo những người thường đã chạy xa.
Hai người… mạnh dữ vậy?
Lâu Linh lau mồ hôi, nắng chiều soi thẳng vào khuôn mặt cô đỏ bừng, cô lấy
kiếm dùng quần áo zombie lau sạch vết bẩn rồi cất nó vào vỏ. So với cô,
kiếm của Lâu Điện như mới tinh, không dính bất kì một vết bẩn, anh cất
luôn vào không gian.
Tầm một trăm con zombie, đều là
cấp một, hai; tương đương hơn một trăm tinh hạch. Lâu Linh đeo găng tay, bắt đầu đi lấy tinh hạch. Về phần mùi khó chịu trong không khí? Gần một năm ở tận thế, đã quen rồi.
Đến khi lấy hết tinh
hạch, chuẩn bị lên xe thì Lâu Linh nhìn về phía Dương Dịch ngây ngốc
đứng đó. Đây là một gương mặt rất trẻ, còn vẻ non nớt, hình như là sinh
viên chưa ra ngoài xã hội, chắc tầm tuổi cô.
“Anh làm gì thế, không đi à?” Lâu Linh kỳ quái hỏi, bởi vì lúc trước Dương Dịch tình nguyện ở lại
ngăn cản zombie tạo cơ hội cho những người đó chạy trốn. Tuy anh ta
không biết tự lượng sức mình, nhưng Lâu Linh cảm thấy việc làm của anh
chàng “đức cha” này thật đáng khen, bất giác nở nụ cười trên môi.
Nụ cười trong ánh tà dương của người con gái ấy như bừng sáng, mặt Dương Dịch hơi đỏ, vội vàng đáp: “Tôi biết, ban nãy cảm ơn hai người.” Anh cảm kích nói.
“Không có gì.”
Đơn giản khách sáo mấy câu, Dương Dịch chạy tới một chiếc xe bus khác đỗ
ven đường, do nhóm người lúc nãy bỏ lại, sau đó mở cửa xe bus đi theo xe Lâu Linh.
Xe chạy hơn mười phút, đuổi kịp nhóm người vất vả dùng hai cái đùi chạy trốn, tốc độ hai chiếc xe đều chậm lại.
Thấy xe bus đến, sau đó Dương Dịch ló đầu ra, mọi người vui mừng không thôi, mấy người biết Dương Dịch, đồng loạt kêu: “Là Dương Tử, Dương Tử còn sống!” Bất giác có chút nghẹn ngào.
Dương Dịch cười, anh biết mình không biết tự lượng sức, vốn định tranh thủ
cho mọi người có thời gian chạy trốn, sau đó khi kiệt sức, anh ta có thể lái xe chạy trốn, chuyện này từng làm vài lần nên anh ta không quá chú
tâm. Có điều khi thấy mọi người vui mừng, khuôn mặt tươi cười vì mình
bình an trở về, anh cũng nở nụ cười.
Dương Dịch dừng xe, để những người đó lên xe, sau đó nối đuôi xe Lâu Điện, hướng đến thủ đô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương