Chỉ tiếc là muốn tìm được chiếc xe buýt đó, với Tô Viễn mà nói,

thực sự khá khó.

Bởi vì tuyến đường của nó không cố định trong thế giới thực, hâu

hết thời gian là nó đi qua một vùng đất linh dị không rõ.

Chỉ thỉnh thoảng mới dừng lại ở thế giới thực, may mắn thì có thể

lên xe, còn vận khí không tốt thì cho dù ngày nào cũng chờ, ngày

nào cũng đến trạm đợi cũng chưa chắc đợi được.

Những người muốn đi không thể lên xe, nhưng những người

không muốn thì lại xui xẻo bước lên xe buýt.

Ví dụ như Tô Viễn, nếu như hắn lên xe, đây tuyệt đối là một

chuyện tốt lớn với hắn, nhưng đối với người khác thì chưa chắc.

Đa số ngự quỷ giả không phải đối mặt với ranh giới lệ quỷ hồi

sinh, khi đối mặt với chiếc xe buýt kia cũng không phải ai cũng

nguyện ý ởđi lên, đi lên cũng sẽ có nguy hiểm, dù sao đó cũng là

một chiếc xe buýt chuyên dùng để chở lệ quỷ.

Tô Viễn chủ yếu không biết nó sẽ dừng lại ở đâu.

Thật ra nếu thật sự muốn đi lên cũng không phải không có biện

pháp, trong nguyên tác Dương Gian cũng bởi vì một lần ngoài ý

muốn đi lên, nếu như hắn có thể nắm chắc cơ hội, đến lúc đó nói

không chừng có thể lên xe cùng Dương Gian...

Tô Viễn nghĩ như vậy, bỗng nhiên cảm giác được có người đang

động vào chăn của mình, hắn vội vàng quay đầu nhìn, là tiện

nhân.

Chỉ thấy anh ta một tay cầm tất màu đen và đồ bơi một mảnh,

một tay định khoác lên người hắn.

Tô Viễn biến sắc.

"Cậu muốn làm gì?"

"Anh em tốt, đời này phỏng chừng tôi không trọng sinh với xuyên

không được, nhưng chuyện tôi đồng ý với cậu tôi vẫn làm, cậu

xem tôi hào phóng như vậy, cậu cũng không thể khinh thường tôi

đúng không, vậy nên bây giờ đã đến lúc cậu dâng hiến sức mình

ra giúp đỡ anh em tốt rồi."

"Cậu xem đây là tôi mua cho bạn gái tương lai, nhưng hiện tại

bạn gái tương lai còn chưa xuất hiện, tôi cũng không biết kích

thước có đúng hay không, cho nên câu xin cậu vì người anh em

tốt như tôi mà xỏ đôi tất này đi..."

"Cút mẹ cậu đi, cậu tự thử đi, đừng nhắm vào ông đây."

Tô Viễn cười mắng đẩy anh ta ra, kỳ thật hắn có thể nhìn ra, tiện

nhân đang dùng cách của anh ta để an ủi hắn, có thể là bởi vì

nhìn thấy đôi mắt kia nên anh ta cho rằng hắn mù thật, sợ hắn

nghĩ không thông rồi sinh ra uất ức...

Nhưng Tô Viễn lại không có cách nào giải thích với bọn họ, trước

tiên không nói đến liệu nói ra bọn họ có tin tưởng hay không, cho

dù hắn tự thể hiện lực lượng lệ quỷ cho bọn họ, cũng chỉ khiến

bọn họ sợ hãi.

Không ai thích một dị loại xuất hiện bên cạnh mình, hơn nữa còn

là một lệ quỷ bất cứ lúc nào cũng có thể gây nguy hiểm đến tính

mạng người khác.

Cho dù Tô Viễn cam đoan cho bọn họ rằng mình sẽ không gặp lệ

quỷ hồi sinh, nhưng ai sẽ tin đây? Huống chi đây còn là bí mật Tô

Viễn vĩnh viễn không thể nói ra bên ngoài.

'A a! Cho tôi một ly nước tráng dương, để tôi một đêm không mỏi

mệt !

Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên những giọng hát cổ quái, lúc nghe

thấy tiếng hát này, đôi mắt tiện nhân sáng ngời, không đùa giỡn

cùng Tô Viễn mà vội vàng xông ra ngoài.

"Thế nào rồi! Lão đại, cậu thành công chưa?”

Ha ha ha ha ha, đẹp trai như tôi tự mình ra trận, còn có cô gái

nào không đổ sao!"

Người này vừa nói càn rỡ, vừa từ ngoài cửa bước vào ký túc xá.

"Viễn Tử, Viễn Tử, nói cho cậu một tin tức tốt! Chị dâu cậu rốt

cục đồng ý dẫn các chị em cùng phòng ra ngoài, kết nghĩa với

anh em phòng chúng ta, ngay tối nay, thế nào? Kích động không,

vui vẻ không, ngạc nhiên không!"

"Lão đại vạn tuế !"

Tiện nhân ở một bên lập tức hoan hô nói, chỉ thiếu chút nữa nói

tạ chủ long ân.

Hả? Kết nghĩa?

Chỉ thế à?

Vẻ mặt Tô Viễn cổ quái, nói thật, chuyện kết nghĩa còn chẳng hấp

dẫn bằng việc tìm lệ quỷ đánh dấu, nếu thật muốn nói vui bất

ngờ, trừ phi có thể tìm một nữ quỷ đặt ở trước mặt hắn đánh

dấu, nếu không thật đúng là rất khó để cho hắn có cảm giác gì...

Người nói chuyện cũng chính là lão đại của phòng hắn, cũng

chính là phú nhị đại, tối hôm qua một đêm không về, Tô Viễn còn

tưởng rằng anh ta bận rộn cái gì, không ngờ là vì chuyện này...

Nghĩ đến cái eo này của anh ta hẳn là phải làm việc cật lực mới

có thể khiến bạn gái anh ta đồng ý chuyện kết nghĩa chứ gì?

Vừa nghĩ tới bạn tốt còn độc thân ở trong ký túc xá mà tan nát

cõi lòng, thậm chí còn bị ép khô thân thể, Tô Viễn lập tức cảm

thấy cảm động, vô cùng cảm động! "Được, ý tốt của lão đại tôi

xin khắc ghi trong lòng, nhưng chuyện kết nghĩa gì đó, tôi thực

sự không có hứng thú.

Phụ nữ sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của hắn.

À không! Phụ nữ sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ hắn đánh dấu.

Tô Viễn nghĩ như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện